Chúng ta sống trong một thời đại rất chuộng phát triển.
Phát triển hơn. Giỏi hơn. Nhanh hơn. Nhiều hơn.
Nghe lâu ngày, bạn dễ tin rằng đứng yên là sai. Dừng lại là tụt lại. Chậm lại là có lỗi với đời mình.
Nhưng có những giai đoạn, điều bạn cần không phải là thêm nữa. Điều bạn cần là bớt đi.
Bớt ép. Bớt chứng minh. Bớt sống như thể mình luôn phải đi lên.
Có người không thiếu mục tiêu. Họ chỉ thiếu giấc ngủ, thiếu khoảng lặng, thiếu khả năng nghe mình khi không còn phải diễn.
Dừng lại không phải là từ bỏ cuộc sống. Nhiều khi đó là cách duy nhất để còn giữ được sự sống bên trong nó.
Một cái cây không lớn quanh năm. Nó cũng có mùa giữ nhựa, mùa chậm, mùa đứng yên để rễ không gãy.
Con người cũng vậy. Không phải lúc nào tiến lên cũng là dấu hiệu đúng.
Có khi, bước đi thật nhất là dừng lại đủ lâu để biết mình còn muốn đi đâu.
Có lúc bước đi đúng nhất không phải tiến lên. Là dừng lại cho kịp mình.